Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014

Mã đáo Thành công - Viên đá của Xuân Giáp Ngọ.


CÙNG ANH HỒ VĂN THÀNH

Viên đá do anh Hồ Văn Thành sưu tầm và đặt tên là Gọi Sáng, án ngữ trên kệ đá nhà anh tại Duy Xuyên đã nhiều năm nay. Tết Giáp Ngọ vừa rồi, nhờ mối thâm tình tri kỷ cùng chút nhân duyên, LT được anh đồng ý chuyển giao. Và khi về đến Tam Kỳ, "Gọi Sáng" (gà cho năm dậu) đã thoát thân trở thành “Mã Đáo” (ngựa cho năm ngọ) để cùng với Tri âm, đón chào Xuân mới... 

Với sự có mặt trang trọng của "Mã đáo Thành công" ngay chính diện phòng khách đón Xuân, năm rồi LT được hưởng một cái tết đầy ý nghĩa và hết sức hãnh diện...

Ăn quả nhớ kẻ trồng cây...
Lâu lắm rồi không gặp lại anh Thành, trên trang Fb của anh cũng vắng. Bổng dưng nhớ đến anh. Có lẽ giờ này anh đang lặn lội những chốn thâm sơn để hòa mình vào thiên nhiên với những thú vui muôn thuở... Xin gửi vài thông điệp hỏi thăm sức khỏe và kính chúc anh Vạn sự May mắn, Thành công trên mọi bước đường.

Lâu rồi anh chẳng vào “phây”
Hỏi thăm sức khỏe dạo này ra sao?
Tiếng gà Gọi Sáng hôm nao
Bây giờ Mã Đáo dạt dào tình thâm…!

Tam Kỳ, sáng 07/10/2014
LT


_________________________________

Ghi chú: Ảnh nhỏ trong hình là một bức tranh ngựa của Từ Bi Hồng.


Thứ Năm, 11 tháng 9, 2014

NGUYỆT QUẾ, KHẾ GÂN…

NGUYỆT QUẾ, KHẾ GÂN…
Cây nguyệt quế ngay sau mùa hoa rộn ràng đón Trung thu năm trước đã được cắn răng “quy hoạch” lại. Có rất nhiều khu giải tỏa trắng và cũng nhiều nơi được cấp phép khởi công làm lại từ đầu… Sau 1 năm khẩn trương thi công, dù diện mạo công trình còn rất khiêm tốn, chưa thể bằng ai song do sâu nặng nghĩa tình, cây trả ơn người bằng một đợt hoa nhẹ nhàng để đón Trung thu. Hoa ít nhưng được một cái là ngào ngạt hương thơm, rơm rả cả khu vườn…

Nguyệt quế là thế, 
đến lượt cây khế.
Chỗ để ngặt nghèo,
khó có ảnh hay. 

Hắt ra ngoài chụp ảnh thì ngược sáng, tối om. Úp vô tường thì khó tìm được một chỗ để “khom” cho đàng hoàng để mà bấm máy… Thì thôi xin đưa bức ảnh tàm tạm trong chừng mực có thể để cây khỏi hờn và đỡ tủi thân, khi trên cành cẩn thận kiểm đếm thì thấy có đến gần 70 trái xanh, to nhỏ, tỏ rõ một vị chua lè lè…
LT 12/9/2014






Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014

Bonsai trồng ngược: Hồng ngọc mai lại ra hoa.

Suốt mùa nắng, hồng ngọc mai ra hoa liên tục. Nếu chăm sóc tốt, mỗi đợt hoa rộ cách nhau khoảng 50 ngày.
Lần này cũng thế, lại ra hoa. Dĩ nhiên đợt hoa sau bao giờ cũng nhiều và đẹp hơn đợt hoa trước...

Tam Kỳ, 10/9/2014
Lê Thạnh










Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

LINH SAM ĐỔ…

Gần hết mùa hoa rồi. Cây linh sam được ràng rịt trên cao, cheo leo, ngặt nghèo chưa được một lần xuất hiện. Nghĩ cùng phận hoa như nhau, cũng nên lưu tâm một chút, đừng để vì sự vô ý hay ngại khó mà gây nên sự bất công với cây, hoa buồn. Thôi thì dẫu có chút muộn màng khi cái thời xuân sắc nhất của mùa hoa năm nay với cây đi qua đến vài tuần cũng nên đưa vài hình ảnh mơi mới của hoa lên cùng vui với đời vui… 











Xem thêm:
Ba năm trưởng thành của cây linh sam

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014

Chuyện lạ: Cây biết thổi kẹo cao su

Video về một loài cây có thể thổi kẹo cao su giống con người đã khiến cư dân mạng thích thú.


 

Cây bắt ruồi (Venus flytrap) là loại cây ăn thịt côn trùng, thường sống ở vùng lầy lội ở Bắc và Nam Carolina (Mỹ). Lá của chúng giống như vỏ sò, gồm 2 mảnh khớp vào nhau. Mép lá có gai nhọn và rất nhạy cảm. Khi con mồi của cây như ruồi, nhện, ong… chạm vào, lá sẽ đóng lại trong nháy mắt giống như một cái bẫy.
Mới đây, trên internet đã xuất hiện đoạn video ghi lại một thử nghiệm, trong đó một người đàn ông thử đưa vào cây bắt ruồi mẩu kẹo cao su. Kết quả cây bắt ruồi có thể thổi kẹo cao su như con người.

Hương Giang (Dân Trí)

Cây biết thổi kẹo cao su 

Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014

10 công dụng tuyệt vời của bã cà phê


     
Hầu hết mọi người đều coi bã cà phê vô giá trị. Trên thực tế, nó có rất nhiều công dụng đáng ngạc nhiên như làm vườn, đẩy lùi côn trùng, dưỡng da, làm mượt tóc, khử mùi...

1. Phân bón
Bã cà phê được người làm vườn rất ưa chuộng vì nó thích hợp để làm phân bón. Khi trộn với các chất dinh dưỡng trong đất, bã cà phê làm cho đất màu mỡ, giàu axit hơn. Cây cối sẽ phát triển mạnh trong đất axit vì nó có thể nhận được nhiều chất dinh dưỡng từ đất. Nếu bạn có một nguồn cung cấp bã cà phê, hãy giữ lại và làm cho vườn cây của bạn nở hoa quanh năm.

2. Chải lông cho vật nuôi
Trộn bã cà phê với một chút nước và bạn đã có một dung dịch tuyệt vời làm đẹp cho thú cưng. Bôi dung dịch này lên lông của con vật, nó sẽ có làm mềm lông, làm màu lông đẹp hơn. Hơn thế, nhiều người còn cho rằng bã cà phê có thể diệt được các loài bọ chét cũng như ký sinh trùng khác.


3. Khử mùi tủ lạnh
Lưu trữ thức ăn có thể khiến tủ lạnh của bạn có mùi khó chịu. Lúc đó môt giải pháp đơn giản là lấy một bát đầy bã cà phê đặt vào tủ lạnh, một lúc sau nó sẽ hấp thụ hết các mùi không mong muốn.
Tương tự, bạn có thể sử dụng bã cà phê để khử mùi nhà vệ sinh, hộp đựng thức ăn lâu ngày. Sau khi cắt hành, tỏi hoặc làm cá, nếu không loại bỏ được mùi khó chịu trên tay, bạn hãy xát một ít bã cà phê, sẽ hết mùi ngay lập tức. Nếu muốn khử mùi khó chịu của cơ thể, hãy bọc bã cà phê vào một túi vải, xoa khắp mình khi tắm....

4. Hướng cho vật nuôi đi vệ sinh cố định
Bạn yêu quý con vật của mình nhưng không biết làm cách nào để chúng đi ngoài vào nơi cố định. Rất đơn giản, hãy lấy hỗn hợp bã cà phê cộng với vỏ cam bỏ đặt ngoài vườn. Hương thơm của hỗn hợp quá kỳ lạ với các tiêu chuẩn đi ngoài của thú cưng, ngay lập tức sẽ thu hút chúng đến.

5. Tẩy tế bào chết
Nghe có vẻ ngớ ngẩn nhưng đây thực sự là môt ý tưởng hiệu quả. Chất caffeine trong bã cà phê làm tăng lượng máu, hiệu quả trong việc điều trị đối với những vùng da sần sùi do bị tích mỡ hoặc bị rạn do độ đàn hồi của da kém, cũng như thu nhỏ lỗ chân lông... Vì thế, ngoài tác dụng giúp đầu óc tỉnh táo, chất này còn đem lại sức sống cho làn da của bạn.
Do vậy, hãy hãy trộn đều bã cà phê và dầu ôliu hay đơn giản là chà bã cà phê lên mặt, thư giãn trong 30 phút rồi rửa sạch. Đối với da dầu thì có thể trộn thêm sữa chua trước đi đắp lên da. Mùa hè đã đến, bạn có thể chế bã cà phê với sữa rửa mặt. Rửa mặt trước, rồi thoa kem chống nắng trước khi ra ngoài để có làn da mịn, không bắt nắng.

6. Khử mùi giày dép
Sau một ngày đi làm về, đôi giày và chân của bạn bốc mùi khó chịu, ngày mai bạn không tự tin đi đôi giày đó nữa. Hãy lấy ít bã cà phê đặt vào đôi giày vừa đi, để nó loại bỏ mùi hôi trong giày của bạn. Nếu muốn thoát khỏi mùi hôi chân, có thể rửa chân bằng nước có thêm bã cà phê mỗi ngày. Hoặc muốn khử mùi hôi nách cũng có thể lấy bã cà phê chà lên.

 7. Giải pháp cho tóc sáng bóng
Không có lựa chọn nào hay hơn là sử dụng bã cà phê cho tóc mềm và mượt. Nó giống như một loại dầu xả thiên nhiên tuyệt vời. Để làm điều này bạn hãy làm ướt tóc, bôi bã cà phê lên, để một lúc cho nó thấm vào tóc rồi gội sạch đầu.

8. Thuốc diệt côn trùng
Các loài côn trùng như kiến, mối có thể gây phiền nhiễu cho quần áo của bạn. Lúc đó, hãy cọ xát một ít vã cà phê vào tủ quần áo, chúng lập tức sẽ biến mất không dấu vết, bởi loài kiến không thích mùi hương và các thuộc tính của cà phê.

9. Làm sạch chai lọ
Với những chai lọ hẹp miệng không thể thò tay vào rửa, hãy cho một ít bã cà phê vào trong rồi xúc với nước lạnh cho sạch.

10. Nhuộm màu
Nếu bạn đổ nước sôi vào bã cà phê, bạn có biết mình đã tạo ra một loại thuốc nhuộm màu nâu cho vải, cho một tác phẩm nghệ thuật hay các ứng dụng khác.
Thanh Thu (theo lifehackery.com)

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Quảng Nam hay cãi (3)

Bài 3: Cãi như... đặc sản


Người Quảng khác người cả trong... chuyện chơi.
Rắn Mừng Xuân Quý Tỵ, TP làm từ đá và cây gỗ nguyên bản (không chế tác)
TP Lê Thạnh
Ít có tính cách nào riết róng, thâm thúy, bực mà thương, cười mà giận... đến mức thành "đặc sản" của một tính cách như chuyện cãi cọ của người Quảng Nam. Nhưng nó cũng là tiền đề đầu tiên của cải cách, tiền phong: "Cãi để luôn luôn đổi mới và phát triển"...

Nói về tính cách hay cãi của người Quảng Nam có lẽ không ai có những nhận định sâu sắc như nhà văn Nguyễn Văn Xuân. Ông được xem là nhà Quảng Nam Học với rất nhiều nghiên cứu khảo sát, tinh tường thú vị đến… sợ! Cuộc đời với bao biến thiên thăng trầm của ông ít nhiều cũng là âm ba của một nhân cách ngay thẳng âm thầm, hoặc cương trực đấu tranh trực tiếp hay gián tiếp về  lẽ phải của sự cãi.
Tôi được biết nhà văn, nhà nghiên cứu Nguyễn Văn Xuân qua cha tôi. Ông là một nhân cách lớn. Hay cụ thể, một nhân cách Quảng. Mọi nghiên cứu về Quảng Nam mà không "bước qua" những gì Nguyễn Văn Xuân đã viết, đã để lại là... vô giá trị!.

Khi nhà văn còn sống, một lần khi từ Sài Gòn trở về, tôi cùng với các nhà thơ Huỳnh Lê Nhật Tấn, nhà nhiếp ảnh Mỹ Dũng... đến thăm ông. Sau đó câu chuyện vui quá, ông rủ cả bọn tôi cùng ông sang thắp hương ở nhà thờ cụ Phan trên đường Phan Châu Trinh - Quận Hải Châu - Đà Nẵng. Ở đây, tôi được gặp cả bà Lê Thị Kinh (từ nhà nghiên cứu Phan Thị Minh), cháu cụ Phan, hiện đang ở ngôi nhà Từ đường này. Bà đã có nhiều công trình nghiên cứu về Chí sĩ Phan Châu Trinh, một nhà cách mạng, một người Quảng Nam cự phách với nhiều tư liệu mới bà sưu tập được từ các nguồn, các thư viện nước ngoài khi còn công tác ngoại giao tại Pháp và tư liệu gia đình. 
 
Bộ sách có nhiều sử liệu quý về cụ Phan Châu Trinh,
một tính cách độc đáo của người Quảng Nam
 Vì thế đây là những tác phẩm rất có giá trị để bạn đọc nào muốn tham khảo về tính cách và Đất và Người Quảng Nam.  
Sau khi thắp hương ở nhà thờ cụ Phan Châu Trinh về, chúng tôi đã có một cuộc nói chuyện rất vui với nhà văn ở một quán cà phê cóc trên đường Thái Phiên. Tôi có hỏi ông rằng, có câu phương ngôn "Quảng Nam hay cãi" và đã có rất nhiều câu chuyện thú vị minh họa cho tính cách cãi đó. Nhưng theo ông, ông nhớ câu chuyện nào nhất? Một câu chuyện có thể đại diện "giống y xì"  tính cách cãi của người Quảng Nam" - Cãi là cái tật của người Quảng Nam- Ông cười tủm tỉm, rồi nói:- Đã là tật thì có nhiều chuyện và chuyện nào cũng hay. Làm răng có một chuyện hay nhứt được?". Nhưng rồi  ông đã kể cho chúng tôi nghe một câu chuyện như sau:
"Chuyện ni thì tôi cũng chỉ nghe kể lại thôi. Và cũng đã từng viết trong sách. Ngày trước, cách đây dưới vài thế kỷ, một ông khách tha phương đi qua một ngôi nhà vùng Đồng Nai Bến Nghé Nam Bộ. Khách khát nước, nhân thấy người chủ đi đi lại lại trong nhà liền vào xin nước uống. Gia chủ đon đả, lịch sự mời ngồi rồi đi lấy trà mời khách, nhưng không giấu được vẻ lo âu cực độ.
Nhà vắng, chỉ có từ buồng gần đấy phát ra những tiếng rên rỉ liên hồi và thỉnh thoảng cũng liên hồi có tiếng giục giã của một cái miệng đàn bà mà khách biết ngay là của bà mụ “Rặn, rặn, rặn nữa!...”.
 
Nhà văn Nguyễn Văn Xuân (phải) và nhà văn Đà Linh (đã mất)
đang nghiên cứu một thư tịch cũ 
 
 Khách nhìn chủ nhà trên ba mươi tuổi, ân cần hỏi:
-Bà nhà?
-Phải, nhà tôi!
-Thưa anh, bao lâu rồi?
Chủ nhà lắc đầu một cách ngao ngán:
-Ba ngày!
Khách sửng sốt:
-Ba ngày? Ở cử ba ngày mà chưa sinh?
-Tôi rất lo lắng. Suốt ba ngày, bà mụ cứ giục giã, nhà tôi cố gắng đến muốn kiệt sức rồi!...
-Anh là người Quảng Nam?
-Phải, quê tôi ở phủ Điện Bàn.
Khách cười, nói to như nói với ai:
-Tôi biết rồi! Tôi có đi qua Điện Bàn. Phủ ấy giáp giới Trung Quốc…
-Anh nói quái lạ! Sao lại có Điện Bàn ở giáp Trung Quốc? Phủ Điện Bàn ở tỉnh Quảng Nam, giáp giới với Kinh đô Huế mà…
-Tôi lạ gì nữa! Nước Huế ở sát Thăng Long!...
-Anh lại nói kỳ quá! Thăng Long ở Bắc, Huế ở Trung. Mà sao lại gọi kinh đô là nước Huế?.
Hai người đàn ông nói chuyện quên sản phụ đang rên, bà mụ đang giục, cứ to giọng cãi nhau một cách hăng hái làm mấy con thằn lằn trên vách phải nhớn nhác bỏ chạy tứ tán. Đột nhiên, từ buồng phát ra một âm thanh lạ như có khối nước bị ứ vừa được tháo ra, ồ ồ lên một tiếng rồi tắt ngay.
Người khách phát một tiếng cười, đổi thái độ cãi sang thái độ thân thiện, nắm chặt hai tay chủ nhà rồi rít: “Mừng anh, mừng anh”. Cùng lúc tiếng bà mụ the thé phát ra từ buồng: “Sanh rồi! Con trai!...”.
Khách ôn tồn nói với chủ:
“-Anh biết không? Thằng con anh lì lắm! Nhưng nó là thằng nhỏ xứ Quảng Nam nên tôi phải dùng mẹo dụ nó! Nó đâu có chịu nằm yên khi nghe chúng mình cãi nhau tay đôi. Phải không anh?”.
 ***
Câu chuyện của nhà văn Nguyễn Văn Xuân quả là quá đặc sắc, quá độc đáo. Cãi như là món đặc sản!. Như Bò cầu mống, mì Quảng! Như cãi! Những đặc sản không thể không nhớ tới, không nói tới khi  luận về tính cách “rin” Quảng Nam. Mà nói là “Quảng Namrin” nghe! Chớ còn “Quảng pha”, Quảng cồn” thì cái đặc sản đó cũng nhạt đi, kém đi rất nhiều! Như một người bạn tôi nhận xét: “Nếu uống với dân Quảng Nam thiếu cãi thì quá là buồn…”.
Và tôi đã nhận ra: Ít có tính cách nào riết róng, thâm thúy, bực mà thương, cười mà giận... đến mức thành "đặc sản" của một tính cách như chuyện cãi cọ của người Quảng Nam. Như nó cũng là tiền đề đầu tiên của đổi mới, cải cách, tiền phong: "Cãi để không bao giờ bị tồn đọng, ngục tù. Cãi để luôn đi tới và phát triển"... 
Vì tôi cũng là một đứa con sinh ra và lớn lên tại Quảng Nam, Đà Nẵng. Để một lần, chứng kiến tôi hùng hồn quá, một người bạn tôi dè dặt hỏi: "Cãi không mệt sao?".
Sao không nhỉ? Mệt phờ!...
Vậy mệt phờ tại sao cứ cãi?,,,
(Còn tiếp)