Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

Biến di tích 400 tuổi thành... 1 ngày tuổi!

TRÙNG TU TÔN TẠO THÀNH NHÀ MẠC (TUYÊN QUANG):
Biến di tích 400 tuổi thành... 1 ngày tuổi!




Thành nhà Mạc (thành Tuyên Quang) tính đến nay đã trải qua 418 năm tồn tại, dẫu hoang phế song nó vẫn xứng đáng là một pho sử kỳ vĩ, một di tích lịch sử văn hoá cấp quốc gia. Thế rồi, thành Tuyên Quang được người ta lập dự án ngót chục tỉ đồng để “trùng tu tôn tạo”.   

Đổi hơn 400 năm cổ lấy cái “lò gạch”
Gạch rêu ố, chỗ đỏ au, tường thành nứt toác, cây dại phong kín, những chùm thân rễ si cổ thụ uốn lượn như mãng xà. Người Tuyên Quang có phong trào chụp ảnh cưới bên trăm năm cổ thành, nhiều hoạ sĩ, nghệ sĩ đã đoạt nhiều giải thưởng qua các tác phẩm “sáng tác” bên vẻ đẹp bể dâu hiếm có đó. Nay, bỗng dưng, hai cái cổng cũ của thành Tuyên Quang bị “gọt bỏ rêu phong”, đắp điếm gạch mới và bêtông sắt thép vào, đỏ son, mới tinh. Nhiều người yêu lịch sử, văn hoá, kiến trúc bày tỏ quan điểm rõ ràng: Việc “khoác tấm áo mới” cho cổ thành hôm nay đã khiến toà thành từng là “pháo đài thép” bên bờ sông Lô kia đã... “thất thủ” vĩnh viễn. Nó thất thủ sau ngót nửa thiên niên kỷ trụ vững trước bao nhiêu là binh lửa, giặc giã, mưa dập gió vùi.
Thành nhà Mạc trước khi trùng tu.
Thành nhà Mạc trước khi trùng tu. Ảnh: Quang Minh.
Hiện nay, trên các trang mạng, đặc biệt là trong các câu chuyện của bà con Tuyên Quang, kể cả câu chuyện của cán bộ văn hoá tỉnh khi trả lời phỏng vấn PV Lao Động, ba chữ “cái lò gạch” được nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Trùng tu, không lẽ là việc “làm mới di tích” thế ư? Sao lại đánh đổi bức cổ thành mỹ miều và hoang phế tuyệt diệu mà phải mất hơn 400 năm chúng ta mới có được kia lấy một cái “lò gạch một ngày tuổi”?
Anh Quang Minh - một nghệ sĩ chơi ảnh nổi tiếng ở thành phố Tuyên Quang, người đã 51 năm sống ở phường Tân Quang, nơi toà thành toạ lạc, người đã 20 năm cầm máy chụp ảnh cho các cặp uyên ương trong ngày cưới với phông nền là cổng cổ, tường thành cũ nhà Mạc... Gặp tôi, anh Minh chán ngán: Họ trùng tu kiểu gì, làm thành thấp lùn đi, xấu xí đi. Bà con bảo nó như cái lò gạch. Nhà văn Phù Ninh - nguyên Giám đốc Sở Văn hoá - Thông tin, nguyên Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Tuyên Quang - thở dài: Trùng tu gì thì trùng tu, phải tôn trọng nguyên trạng của di tích chứ. Rồi ông già kiệm lời mang cho tôi xem một bức ảnh cổ thành ở phương Tây in trong cuốn lịch treo tường nhà ông: Đấy, ở nước ngoài, các bức tường thành cổ, họ để nguyên cây dại, gạch đá cũ, họ bảo vệ cho nó không sập giúp người sau thấy được bước đi, vẻ đẹp và sự khắc nghiệt của thời gian, của lịch sử in dấu trên di tích đó.
Người viết bài này có ít nhiều gắn bó với đất Tuyên Quang, lần nào chạm vào thị xã (mới “lên” thành phố được ít ngày), cũng sững người khi thấy các toà cổng, các tường thành rêu phong cổ kính của di tích quốc gia thành nhà Mạc. Giữa tấp nập “phồn hoa đô hội” thời mới, giữa một “đảo” (ngã tư) đường trung tâm có một phom cổng cổ (cổng Tây thành Tuyên Quang). Nó khiến ta nghĩ về một cõi u hoài, một sự cảm khái nao lòng, về số phận và lịch sử của miền địa linh nhân kiệt nằm gọn trong vòng tay ôm, tròn trịa, thân ái, tốt tươi của sông Lô đó. Ở Việt Nam còn quá ít các toà thành, các cổng thành cổ kiểu này. Thành Bắc Ninh thì không cho du khách vào thăm ngắm. Thành Sơn Tây còn lại 3 cổng thì bỗng dưng người ta “trùng tu” phá tan toà cổng đẹp nhất, nếu báo chí không lên tiếng thì hai cổng còn lại cũng sẽ bị “làm mới” theo đúng kế hoạch kiểu “đạn đã lên nòng”.
Đã có lần tôi dừng xe, đưa chính em gái mình đứng trong toà khum khum, nứt toác, xanh rì và cuồn cuộn cây dại của cổng Tây thành Tuyên Quang mà chụp ảnh, rồi lo lắng: Hy vọng họ sẽ không trùng tu cẩu thả, để làm mới di tích văn hoá, “bảo tàng” tự nhiên này (như thường thấy). Thật không ngờ, như các cụ nói, “phỉ phui cái mồm”, hôm nay trở lại, đã gặp hai cái lò gạch mới toe như lời bà con Tuyên Quang nói với tôi.
Tôi không bất ngờ, không khó hiểu, nhưng tôi thật sự bất bình.
và sau khi được
và sau khi được "rót" tiền tỉ để trùng tu. Ảnh: Đ.D.H.
“Quy trình” đánh tráo cây đèn Alađin
Làm việc với cán bộ hữu quan tỉnh Tuyên Quang về dư luận ầm ĩ xung quanh vụ cái lò gạch mới được đầu tư to tiền nhất tỉnh Tuyên Quang, chúng tôi mới giật mình: Dự án khoảng 9,8 tỉ đồng trùng tu thành nhà Mạc này đã được thực hiện rất “đúng quy trình”. Tiền từ “bộ” rót về đấy chứ. Tức là: Nhiều lần cử tri chất vấn ngành văn hoá tỉnh trong các kỳ họp Hội đồng Nhân dân (có văn bản kèm theo), rằng sao có tiền mà không trùng tu thành nhà Mạc, để nó nhếch nhác quá. Ngành văn hoá kết hợp với Cty tu bổ di tích ở trung ương lập kế hoạch, dự toán đủ thứ suốt gần hai chục năm. Rồi đưa lên Sở Kế hoạch - Đầu tư thẩm định. Rồi trình Uỷ ban Nhân dân tỉnh, trình Thường trực Tỉnh uỷ, xin thỏa thuận của Cục Di sản văn hoá, xin Bộ Văn hoá - Thông tin (nay là Bộ VHTTDL). Duyệt, cấp kinh phí, lập đủ ban bệ rồi mới “thi công”. Vẻ như, không có ai tùy tiện hay ngẫu hứng làm cho thành Tuyên “thất thủ” trước sự thiếu kiến thức hay quá khích “phá thành đào đất làm lò gạch” cả. Nhưng...
“Không hiểu sao bà con, cư dân trên mạng, kể cả những người trả lời phỏng vấn chúng tôi, những người thật sự yêu thành Tuyên Quang... đều thất vọng, bất bình, “nổi đoá” lên vì việc biến thành Tuyên thành cái... như là lò gạch nhỉ?” - tôi hỏi một cán bộ sở trực tiếp giữ toàn bộ hồ sơ, tham gia vụ “trùng tu tôn tạo” này từ đầu chí cuối, giữa lúc anh đang ôm tài liệu để trả lời nhà báo, thì anh nói: “Đúng là tôi có nghe, bà con bảo nó giống như cái lò gạch mới quá”. Nói rồi, anh cán bộ im lặng.
Chúng tôi ra giữa “đảo giao thông”, nơi toà cổng phía Tây tuyệt đẹp của thành Tuyên Quang đã biến mất hoàn toàn vẻ quyến rũ cách đây ít ngày. Một cổng thành như vừa được dựng lên bằng bìa cáctông để... diễn kịch “vẽ nhọ bôi hề” hiện ra. Có lẽ, Tuyên Quang là tỉnh duy nhất ở Việt Nam có một toà cổng thành hơn 400 năm tuổi lại nằm giữa cái bùng binh của ngã tư đường trung tâm của thành phố tỉnh lỵ như vậy. “Di tích 1 ngày tuổi” nằm trọn vẹn, tơ hơ ở đó, gạch mới đỏ au, tinh tươm, mới mẻ từ chân lên đầu, từ trong ra ngoài, gạch đá trét ximăng trắng lốp tứ bề. Xung quanh “đảo” là chi chít cọc bằng inox sáng choang. Cọc to, giữa các cọc có xích sắt to bằng ngón chân cái, buông chùng để... bảo vệ. Phải trèo qua hàng rào inox vào trong cổng thành, thì may ra bạn mới nhìn thấy vài dấu vết của mấy viên gạch cũ.
Thành Tuyên hình vuông, mỗi bề dài 275m; tường cao 3m; dày 0,8m đã vật vã tồn tại 418 năm qua trước bao nhiêu dâu bể - thế rồi, giờ đây, nó phải “quy hàng” rồi bị dồn đến chỗ “thất thủ” trước dự án gần 10 tỉ đồng kia. Không lấy ý kiến nhân dân, không tham khảo ý kiến những người thật sự yêu mến, thích thú, am hiểu về di tích thành nhà Mạc trên xứ Tuyên và cả nước, thế nên, dự án đã có một “quy trình” thực thi mà tự những người trong cuộc cứ thế vừa “đá bóng” vừa “thổi còi”, rồi tự cho mình là đúng! Tôi có cảm giác, toà cổ thành 418 năm tuổi, đã hội tụ bao nhiêu thương yêu, cả máu và nước mắt của bao thế hệ người xứ Tuyên kia như chiếc đèn thần của Alađin, thế rồi, người ta bỏ gần chục tỉ đồng ra để “đánh tráo” nó đi, “đền” vào đó một cây đèn đồng nát.
Trước tập hồ sơ dày cồm cộp, dấu triện đỏ, bản vẽ mênh mông mà người ta đặt trước mặt mình để “giải trình” về việc thành Tuyên biến thành lò gạch một cách đúng quy trình ra sao, tôi chỉ biết ngậm ngùi. Ai duyệt, ai vẽ dự án, ai thi công, ai giám sát, ai nghiệm thu, ai xuất ra tiền tỉ (từ tiền thuế của dân) để đẩy thành cổ ra nông nỗi: Một “di tích” phủ bóng gạch mới và vôi vữa ximăng, kèm theo xích sắt và cọc sắt sáng quắc này? Bất kể là bộ hay là cục, là UBND tỉnh hay sở nọ sở kia, thì vẫn có một sự thật: Người ta đã gọt bỏ rêu phong, đã phá đi dấu tích 418 năm lịch sử tuyệt vời của thành Tuyên để thu về cái thứ “1 ngày tuổi”.
Lại còn thế này, có người thậm chí còn yêu cầu “dỡ gạch hai bên tường (của cổng thành) thấp xuống, mở rộng tầm nhìn cho xe cộ” (trích văn bản mà chúng tôi đang có trong tay), ôi chao, trùng tu như thế là... chọc tiết di tích đấy, các vị ơi. Nữa, các phom cổng, các bức tường thành lưu dấu mấy trăm năm dâu bể đẹp rực rỡ như thế, vì sao phải phun hoá chất “diệt trừ tận gốc cây dại” để làm mới di tích, trong khi các “toà thiên nhiên” cây bám, dây leo, cây cổ thụ đã là một phần giá trị không thể thiếu của di tích?
Sự kỳ khôi này, có lẽ, chỉ những người trong cuộc mới hiểu nổi.
Ảnh: Quang Minh.
Ảnh: Quang Minh.
Thành nhà Mạc 418 năm tuổi, sau khi bộ “rót” tiền tỉ vào đầu tư, nó đã mới toe như mới 1 ngày tuổi; và... kém thẩm mỹ như thế này đây!
Thành nhà Mạc 418 năm tuổi, sau khi bộ “rót” tiền tỉ vào đầu tư, nó đã mới toe như mới 1 ngày tuổi; và... kém thẩm mỹ như thế này đây!. Ảnh: Đ.H.H.
“Giữ nguyên di tích gốc hiện có” theo kiểu... “làm mới”?
Từ ngày 1.3.1996, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Tuyên Quang - ông Vũ Mạnh Thắng đã có thông báo về chủ trương đầu tư trùng tu di tích thành nhà Mạc. Có vẻ thận trọng lắm, bởi phải 11 năm sau, năm 2007, UBND tỉnh Tuyên Quang đã có tờ trình gửi thường trực Tỉnh uỷ, theo đó, “nguyên tắc trùng tu” là phải: “Phải tận dụng, sử dụng loại vật liệu xây dựng của di tích gốc đã có; nghiêm cấm không được làm thay đổi, biến dạng di tích gốc và phải đảm bảo giữ nguyên di tích gốc hiện có”.
Và, đến tháng 12.2007, Chủ tịch UBND tỉnh Tuyên Quang đã ký quyết định “phê duyệt chủ trương” với nguyên tắc trùng tu tương tự. Tuy nhiên, không biết họ làm kiểu gì, mà việc “giữ nguyên di tích gốc hiện có lại đồng nghĩa với việc biến các phom cổng thành cổ, hoang phế, đẹp như một kỳ quan kia thành cái... “lò gạch mới”.    
Đỗ Doãn Hoàng
(Báo Lao động)

Chuyện viên ngọc 100 tấn làm sống lại đôi rồng thế kỷ X


100 tấn ngọc quý, 3 năm ròng rã trăn trở nghiên cứu mẫu và chế tác… cùng biết bao những câu chuyện ly kỳ về tác giả của bản “Chiếu dời đô” bằng ngọc quý lớn kỷ lục.


“Ngọc bất trác bất thành khí”, một viên ngọc dù có quý giá đến đâu nhưng không có bản thiết kế tốt, không được mài giũa thì mãi vẫn chỉ là một viên ngọc bình thường. Tìm được viên ngọc như ý, có một đội ngũ thợ và nghệ nhân nhiệt huyết với công việc… nhưng như thế vẫn chưa đủ! Bởi lẽ khi đã có trong tay viên ngọc Casêđôn 100 tấn, nhưng anh Lê Xuân Phương vẫn ngày đêm trăn trở về bản thiết kế. Với một tác phẩm quý giá thì hoạ tiết khắc trên đó là yếu tố quan trọng hàng đầu.
Được các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước và thành phố Hà Nội ủng hộ cùng sự góp sức của các thành viên trong nhóm thực hiện, “Chiếu dời đô” bằng ngọc quý đã hoàn thành
Được các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước và thành phố Hà Nội ủng hộ cùng sự góp sức của các thành viên trong nhóm thực hiện, “Chiếu dời đô” bằng ngọc quý đã hoàn thành
Ngoài việc tìm kiếm, nghiên cứu tư liệu đông tây kim cổ trong các sách cổ thư thì những kinh nghiệm tích luỹ trong thời gian 30 năm tiếp xúc với ngọc được anh Phương đem ra vận dụng vào việc chế tác “Chiếu dời đô” bằng ngọc.
Rồng thế kỷ thứ 10 ngẩng cao đầu kiêu hãnh
Sau một thời gian dài mày mò, nghiên cứu và chọn lựa, cuối cùng mẫu hoạ tiết được chọn, đó là một trang văn bản của “Chiếu dời đô”, một đôi rồng thời Lý cùng một số các hoạ tiết hoa văn cổ khác.
Tuy nhiên khi đi vào thực tế, việc chọn lựa các mẫu cụ thể lại nảy sinh thêm nhiều vấn đề nan giải.
Hình ảnh đôi rồng mang hơi hướng thế hỷ 21 với phần đầu vươn cao tự hào với năm châu bốn bể là một điểm đặc biệt của “Chiếu dời đô” bằng ngọc
Hình ảnh đôi rồng mang hơi hướng thế hỷ 21 với phần đầu vươn cao tự hào với năm châu bốn bể là một điểm đặc biệt của “Chiếu dời đô” bằng ngọc
Đối với trang văn bản của “Chiếu dời đô”, về ý nghĩa lịch sử thì không có gì đáng bàn, bởi đúng vào dịp Đại Lễ 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội, sự xuất hiện của một trang văn bản khổng lồ trong “Chiếu dời đô” – linh vật gắn liền với một điểm mốc quan trọng trong lịch sử hình thành và phát triển đất nước - là một niềm tự hào lớn không chỉ với thủ đô mà còn vô cùng ý nghĩa với truyền thống của dân tộc. Vấn đề ở đây là trong số rất nhiều phiên bản “Chiếu dời đô” của vua Lý Công Uẩn, việc xác định một bản với các kiểu chữ, cỡ chữ, hoạ tiết và nội dung sao cho đúng với lịch sử và phù hợp cả với thời thế là rất khó khăn.
Đối với hình ảnh đôi rồng thời Lý, nhóm thực hiện cũng gặp những khó khăn tương tự. Đôi rồng được chọn là đôi rồng cổ thời Lý, với bố cục nằm ngang, phần thân và phần đuôi sắp xếp theo thế “Long chầu”. Nhưng với mong muốn tạo được sự khác biệt trên tác phẩm của mình, nhóm thực hiện “Chiếu dời đô” đã tiếp nhận những góp ý của các giáo sư, nhà nghiên cứu lịch sử, đặc biệt là của viện Hán Nôm. Nhờ vậy, hình ảnh đôi rồng đã được “cải biến” thành đôi rồng có phần đầu ngẩng cao kiêu hãnh, tượng trưng cho niềm tự hào của những người dân Việt Nam về truyền thống lịch sử hào hùng với 1.000 năm xây dựng và phát triển.
Cứ mỗi lần nhận được góp ý xác đáng, sau khi bàn bạc, nghiên cứu, nhóm thực hiện “Chiếu dời đô” lại tỉ mỉ sửa lại từng lỗi nhỏ của tác phẩm. Mỗi lần sửa là mỗi lần ngừng lại và “nghe ngóng” các phản ứng và những nhận xét của các chuyên gia, các nhà nghiên cứu lịch sử của Hà Nội. Cứ như thế, lời khen và ý kiến đồng tình thì phát huy, lời chê và góp ý thì tiếp thu và sửa cho tới khi văn bản trên “Chiếu dời đô” hoàn thành.
“Chế” ngọc 3 năm đổi lấy niềm vui trọn vẹn
“Chiếu dời đô” là một vật quý, quý không chỉ bởi chất liệu làm ra nó, mà còn bởi sự tâm huyết, nhiệt tình chung sức chung lòng của nhiều cá nhân và tập thể. Ngay từ những ngày đầu, khi biết được kế hoạch xây dựng bản “Chiếu dời đô” và mục đích dành tặng cho thủ đô nhân ngày Đại lễ, nhiều vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước và thành phố Hà Nội đã nhiệt tình ủng hộ, tạo mọi điều kiện thuận lợi nhất cho nhóm thực hiện “Chiếu dời đô” bằng ngọc quý có thể chế tác và hoàn thành đúng thời hạn. Đó cũng là một trong những yếu tố quan trọng hàng đầu giúp việc thực hiện “Chiếu dời đô” bằng ngọc được thành công.
“Chiếu dời đô” bằng ngọc sẽ được trưng bày trong sân Hoàng thành Thăng Long trong suốt 10 ngày Đại Lễ
“Chiếu dời đô” bằng ngọc sẽ được trưng bày trong sân Hoàng thành Thăng Long trong suốt 10 ngày Đại Lễ
Về kinh phí, có rất nhiều bạn bè, đồng nghiệp, những người muốn đóng góp tấm lòng của mình tới đất nước nhân sự kiện “nghìn năm mới có một lần” cùng đóp góp và san sẻ. Trong quá trình chế tác, những nhà nghiên cứu, nghệ nhân… cũng sẵn sàng làm việc hết mình để có được kết quả tốt nhất cho tác phẩm. Chính sự tổng hoà của những nhân tố trên đã là động lực to lớn để nhóm thực hiện “Chiếu dời đô” bằng ngọc quý có được niềm vui trọn vẹn như ngày hôm nay.
Một viên ngọc có được xem là quý hay không, ngoài yếu tố chất liệu ra, còn phụ thuộc nhiều vào “cái duyên” của từng viên ngọc. Từ xưa đến nay, người ta hay dùng ngọc để ví von những vật quý giá, lời nói hay thì gọi là “nhả ngọc phun châu”, con sông quý thì gọi là “ngọc hà”, thân thể quý giá thì gọi là “ngọc thể”, toà thành quý thì gọi là “ngọc thành”, tất cả đều diễn tả được vai trò và sự trân trọng của con người với ngọc… Những người chơi ngọc, đã từng tiếp xúc với ngọc rồi dần dần thành say mê ngọc cũng chỉ vì “ngộ” ra được những điều đó.
Những người tìm hiểu về ngọc, thì ngoài loại ngọc, hình dáng và màu sắc thì mẫu vật phẩm sẽ chế tác trên viên ngọc đó là điểm quan trọng hàng đầu. Khi cầm trong tay một viên ngọc thô, người thợ chế tác sẽ xem xét và tìm hiểu kỹ càng về hình dáng, màu sắc và dáng của chúng, dựa vào đó để tìm thấy một “cái duyên” phù hợp.
Anh Lê Xuân Phương cùng nhóm thực hiện chính là những người đã tìm thấy được điểm giao thoa giữa “cái duyên” của viên ngọc Casêđôn 100 tấn và trang bản thảo “Chiếu dời đô”, bỏ ra 3 năm ròng rã tác hợp chúng trở thành một “mối nhân duyên” vô cùng ý nghĩa, góp mặt vào ngày Đại lễ của thủ đô Hà Nội nói riêng và cả nước nói chung.
Thu Hương
(Báo Lao động)

Chuyện ly kỳ về “Chiếu dời đô” kỷ lục làm từ 100 tấn ngọc quý



100 tấn ngọc quý, 3 năm ròng rã trăn trở nghiên cứu mẫu và chế tác… cùng biết bao những câu chuyện ly kỳ về tác giả của bản “chiếu dời đô” bằng ngọc quý lớn kỷ lục.


Công cuộc “săn”… ngọc
Chúng tôi tìm gặp ông chủ của 100 tấn ngọc Casêđôn khi anh đang cùng những đồng nghiệp của mình hoàn thành những công đoạn cuối cùng của bản “Chiếu dời đô” bằng ngọc quý lớn kỷ lục. Công trình “chiếu dời đô” bằng ngọc được xây nốt phần móng trụ để chuẩn bị trưng bày trong Hoàng Thành Thăng Long trong thời gian diễn ra Đại lễ.
Anh Lê Xuân Phương bên bản “Chiếu dời đô” lớn kỷ lục làm từ ngọc quý
Anh Lê Xuân Phương bên bản “Chiếu dời đô” lớn kỷ lục làm từ ngọc quý
Tác giả của bản “Chiếu dời đô” là anh Lê Xuân Phương, Viện trưởng Viện nghiên cứu và phát triển doanh nghiệp và doanh nhân Đông Nam Á. Xuất phát từ lòng yêu quý Thủ đô và nhân dịp Đại lễ 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội “nghìn năm mới có một lần”, anh đã cùng nhiều bạn bè, đồng nghiệp quyết tâm chế tác thành công bản “Chiếu dời đô” đặc biệt để dành tặng cho Hà Nội. Ý tưởng chế tác “Chiếu dời đô” làm từ ngọc đã được anh Phương ấp ủ từ năm 2007, khi còn 3 năm nữa mới tới lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội. 
Công cuộc “săn” …100 tấn ngọc quý
Từ việc chọn đá, chọn mẫu, chế tác hay ý tưởng tạc một trang của chiếu dời đô lên tảng ngọc quý, đều do anh Phương tự lên kế hoạch và cất công tìm người thực hiện. Từ những ngày đầu bắt tay thực hiện công trình lớn, anh đã tự nhủ là sẽ đặt toàn bộ tâm huyết và công sức vào đó. Bước đầu tiên và cũng khó khăn nhất là việc chọn nguyên liệu.  Được sự góp ý và tư vấn của bạn bè, người thân, anh Phương lập tức bắt tay ngay vào công cuộc “săn”…ngọc. Tảng đá quý nặng 100 tấn là do anh cất công từ Bắc vào tận Bảo Lộc, Lâm Đồng đặt mua, sau khi đã bỏ nhiều công sức tìm kiếm. 
Là một người đã có 30 năm tiếp xúc và trực tiếp chế tác trên ngọc, anh Phương nhận thấy loại ngọc dùng để chế tác bản chiếu dời đô phải là một loại ngọc đặc biệt. Và với kinh nghiệm tích luỹ trong 30 năm của mình, anh Phương rất ưng ý với loại ngọc Casêđôn. Casêđôn là một loại thuộc dòng ngọc bán quý, có độ cứng cao, ít bị bào mòn bởi thời gian, rất thích hợp với việc lưu giữ và trưng bày “Chiếu dời đô” sau này.
Mặt trước của “Chiếu dời đô” bằng ngọc có tạc một trang của “Chiếu dời đô” cùng hoạ tiết Rồng thời Lý
Mặt trước của “Chiếu dời đô” bằng ngọc có tạc một trang của “Chiếu dời đô” cùng hoạ tiết Rồng thời Lý
Đối với những người sành ngọc nói chung thì Casêđôn là một loại ngọc bán quý, không quá khó tìm, nhưng để có được một viên ngọc có kích thước đúng như yêu cầu là cả một thách thức lớn. Nhờ vả những mối quan hệ bạn bè, đồng nghiệp, chạy đôn chạy đáo khắp nơi, cuối cùng anh cũng đã có thông tin đầu tiên về một tảng ngọc Casêđôn quý giá ở Myanmar. Đáp máy bay sang Myanmar, lặn lội tìm đến tận địa chỉ có ngọc nhưng cuối cùng anh lại chỉ thu về… nỗi thất vọng khi thấy viên ngọc quá nhỏ so với dự kiến.
Khi đang gặp bế tắc trong vấn đề tìm ngọc, thì thật bất ngờ, anh lại có thông tin về một viên ngọc Casêđôn cỡ lớn ở ngay tại Việt Nam. Mừng như bắt được vàng, anh Phương vội vã tìm đến địa chỉ chủ nhân viên ngọc ở Bảo Lộc, Lâm Đồng. Khi tận mắt nhìn thấy viên ngọc, anh đã quá vui mừng và nhận ra đây chính là thứ mình cần, là chiếc “Chiếu dời đô” kỷ lục vô cùng đặc biệt sẽ có mặt tại Hà Nội trong dịp Đại lễ sắp tới.
Gãy cẩu, đứt cáp vì “Chiếu dời đô” quá… “khủng”
Tìm được nguyên liệu nhưng quá trình di chuyển viên ngọc về xưởng sản xuất tại Hà Nội cũng gặp phải không ít khó khăn. Viên ngọc nguyên bản có chiều dài 6,9 mét, rộng 4,9 mét, nặng 100 tấn. Trong khi dùng cần cẩu di chuyển, do kích thước quá lớn nên đã khiến cẩu đứt cáp và gẫy, viên ngọc cũng vì thế mà bị hao hụt ít nhiều. Qua những chặng đường vất vả, khi mang về tới xưởng chế tác, viên ngọc chỉ còn 19 mét khối.
“Chiếu dời đô” đang trong giai đoạn hoành thành, chuẩn bị triển lãm tại khu vực sân Hoàng thành Thăng Long
“Chiếu dời đô” đang trong giai đoạn hoành thành, chuẩn bị triển lãm tại khu vực sân Hoàng thành Thăng Long
Tìm được nguyên liệu quý đã khó, nhưng phần chế tác cũng khiến anh Phương và các cộng sự phải không ít phen “đổ mồ hôi, sôi nước mắt”. 30 nghệ nhân và thợ làm việc trong xưởng ngọc của gia đình anh phải thay phiên nhau túc trực liên tục 24/24 giờ để làm cho kịp tiến độ. Những người thợ tuổi đời còn rất trẻ nhưng khi tận mắt chứng kiến sự nhiệt tình và tấm lòng muốn đóng góp và cống hiến hiện vật có ý nghĩa cho đất nước, đã tình nguyện làm không nhận lương và ngày đêm cùng anh chế tác thành công bản “chiếu dời đô” kỷ lục.
Lần đầu tiên làm việc với một viên đá quý có kích cỡ lớn như thế, lại là một công trình quan trọng có ý nghĩa với cả nước, nên những người thợ và nghệ nhân cũng gặp không ít áp lực. Anh Hoàng Anh Tuấn, thợ cả chịu trách nhiệm chính trong xưởng chế tác ngọc của anh Xuân Phương chia sẻ: “Khi mang đá về, chúng tôi đã bỏ rất nhiều thời gian để khảo sát và mài thử trước rồi mới dám bắt tay vào thực hiện trên đá thật. Lại thêm thời gian quá gấp nên số thợ cũng được huy động tối đa cho kịp ngày bàn giao sản phẩm. Lúc nào ở xưởng cũng có từ 10-12 thợ cùng đội ngũ phục vụ làm việc không kể ngày đêm.”
(còn tiếp)
Thu Hương
(Báo Lao động)

Chủ Nhật, 26 tháng 9, 2010

Tác phẩm mới Linh sam – Dáng nghệ sỹ


Tác phẩm mới Linh sam – Dáng nghệ sỹ
Cây linh sam này được chọn trên trang Diễn đàn Cây cảnh và được liên hệ mua lại từ vườn cây của Mộc Long – Lê Cao Đạt (Long An).
Xin giới thiệu vài hình ảnh phản ánh từng bước thay hình, đổi dang của cây:
Ảnh được đăng rao bán:



Ảnh cây được đóng gói, vận chuyển qua đường Phát nhanh Viettel, trước khi được uốn sửa:



Hình ảnh cuối cùng, ngày 24/09/2011




Thứ Ba, 21 tháng 9, 2010

Những hình ảnh tình cảm của động vật

Động vật cũng có cách thể hiện tình cảm riêng, chúng ôm nhau thật chặt hay cũng tựa đầu vào nhau thật ấm áp.


Những hình ảnh tình cảm của động vật
Ôm thật chặt.
Những hình ảnh tình cảm của động vật
Đôi bạn thỏ và mèo.
Những hình ảnh tình cảm của động vật
Cho tớ sờ đầu tí.
Những hình ảnh tình cảm của động vật
Cùng xếp hàng để mum nào.
Những hình ảnh tình cảm của động vật
Gục đầu vào vai mẹ.
Những hình ảnh tình cảm của động vật
Tớ tựa đầu vào vai cậu!
Những hình ảnh tình cảm của động vật
Những hình ảnh tình cảm của động vật
Cùng nhìn về một hướng.
Những hình ảnh tình cảm của động vật
Để tớ đỡ cậu lên.
Những hình ảnh tình cảm của động vật
ĐỖ QUYÊN
Theo Chinaview

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

Củ khoai tây lớn nhất thế giới

Một người làm vườn nghiệp dư ở Anh sắp được ghi nhận là người trồng được củ khoai tây lớn nhất thế giới.

Ông Peter Glazebrook đã giới thiệu củ khoai tây lập kỷ lục thế giới mới với cân nặng 3,76 kg. Củ khoai tây khổng lồ của ông Glazebrook được trưng bày tại Triển lãm làm vườn quốc gia ở Shepton Mallet, Somerset, Anh.
Đây không phải là lần đầu tiên ông Glazebrook, 66 tuổi, đến từ vùng Northampton, xuất hiện trên báo chí. Ông Glazebrook từng giữ kỷ lục là người trồng được củ cà rốt dài nhất thế giới, dài hơn 50cm.
Ngoài ra, ông Glazebrook còn được sách kỷ lục Guinness hai lần công nhận với kỷ lục cây củ cần nặng nhất, nặng 5,8kg và củ cải đường dài nhất - dài 60 cm.
Vui mừng trước thành quả của mình, ông Galzebrook chia sẻ: “ Điều bí mật để tạo ra thành công trước tiên là phải chọn được hạt giống tốt”.
“Tôi còn học cách nuôi trồng những cây giống đó, và không ngừng học hỏi kinh nghiệm từ những người làm vườn khác, cũng như đọc các loại sách về làm vườn”.
Ông Glazebrook đang chờ sách kỷ lục Guinness chứng nhận của cho củ khoai tây nặng nhất của mình.
Phạm Vũ 
Theo TG

Quảng Nam: Cây đu đủ kỳ lạ “treo” quả bằng dây

Không như những cây đu đủ bình thường, cây đu đủ có một không hai này ra trái từ những... sợi dây treo lủng lẳng, rất đẹp mắt.

Cây đu đủ lạ mắt ra trái rất nhiều và trông rất ngộ nghĩnh.

Cả tháng nay, cây đu đủ trồng trong vườn nhà anh Ngô Việt và chị Nguyễn Thị Bồng (thôn 2, xã Bình Định Bắc, Thăng Bình, Quảng Nam) ra những quả trông khá lạ mắt và ngộ nghĩnh. Không như những cây đu đủ bình thường ra quả trực tiếp từ nách lá, quả của cây đu đủ này được treo lủng lẳng bởi những sợ dây dài thòng có khi cả mét.

Cây đu đủ kỳ lạ này đã kéo hàng trăm người dân địa phương tới nhà anh Việt chiêm ngưỡng khiến nhà anh náo nhiệt suốt cả tháng nay. Nhiều người còn xin giống cây lạ này về trồng trong vườn nhà.

Anh Ngô Việt cho biết: “Khi mới trồng, cây đu đủ này cũng giống như những cây đu đủ bình thường khác. Tuy nhiên khi lớn, thân cây chia làm 2 nhánh; đặc biệt hơn là trái không gắn liền với thân mà vươn ra một dây dài từ 0,5-1m, rất lạ mắt. Cây đu đủ này được tôi gieo hạt từ một quả đu đủ mua ở chợ về ăn và đã trồng hơn 2 năm nay”.

Hiện cây đu đủ ra trái đều đặn, mỗi mùa gần 100 trái và ra thường xuyên, trái chín và ngọt hơn so với các cây đu đủ khác trong vườn nhà nhưng bé hơn.

Công Bính
(Theo Báo Dân trí)